MẸ KHÔNG TRÁCH MẮNG
MẸ KHÔNG TRÁCH MẮNG
Mẹ già gánh nặng trên vai Lưng còng chạy chợ cơm khoai từng ngày Biết bao cực khổ đắng cay Dầm mưa giải nắng tháng ngày vì con Cả đời chẳng biết phấn son Chân trần nhịp bước đi mòn đường quê Gian nan sớm tối đi về Quanh năm kiếm sống chẳng hề thở than Biết bao khổ cực cơ hàn Đôi vai trũng xuống hai bàn chân đi Không lời trách mắng điều chi Mặc dù con dại nhiều khi lòng buồn Bây giờ mới hiểu ngọn nguồn Vì con mà phải bán buôn qua ngày Nắng mưa từng trải đắng cay Báo hiếu chưa được ơn này Mẹ ơi!
Hoàng Từ
0 nhận xét:
Đăng nhận xét